Chương 2: Một ngày bình thường
Tôi học ngành Kinh tế.
Nhiều người nghĩ tôi thích kinh tế.
Không.
Điều tôi muốn hiểu chưa bao giờ là tiền.
Tôi muốn hiểu con người.
Hay nói đúng hơn.
Tôi muốn hiểu những quy tắc đã khiến con người trở thành như ngày hôm nay.
Kinh tế chỉ là một mảnh ghép rất nhỏ.
Một người chủ luôn muốn giảm chi phí.
Một người lao động luôn muốn tăng lương.
Một người bán luôn muốn bán đắt.
Một người mua luôn muốn mua rẻ.
Không ai sai.
Họ chỉ đang đưa ra lựa chọn tốt nhất cho bản thân ở thời điểm đó.
Nếu đã ghét những quy tắc của thế giới này.
Ít nhất.
Tôi cũng phải hiểu chúng vận hành như thế nào.
Buổi học đầu tiên là Kinh tế vi mô.
Giảng viên đứng trên bục giảng nói về cung và cầu.
Đường cầu dốc xuống.
Đường cung dốc lên.
Điểm giao nhau được gọi là cân bằng.
Tôi không thấy thú vị.
Nhưng tôi hiểu.
Nếu hôm nay tôi đã bỏ tiền để ngồi ở đây.
Ít nhất cũng nên mang thứ gì đó về.
Buổi học kết thúc.
"Tối nay đi ăn không?"
"Có."
"Qua phố đêm nhé."
Tiếng ghế kéo.
Tiếng cười.
Tiếng bước chân.
Chỉ vài phút.
Phòng học rộng lớn chỉ còn lại tôi.
Không ai ghét tôi.
Cũng không ai thân với tôi.
Mọi thứ chỉ dừng ở mức xã giao.
Tôi thấy như vậy cũng tốt.
Ít nhất.
Không phải mất thời gian duy trì những mối quan hệ không cần thiết.
Tiết tiếp theo là Toán cao cấp.
Thầy viết kín cả bảng.
Một bài toán khá dài.
"Có ai giải được không?"
Lớp học im lặng.
Tôi giơ tay.
Không phải vì thích thể hiện.
Mà vì nếu không có ai lên.
Thầy sẽ đứng chờ rất lâu.
Tôi giải xong.
Thầy gật đầu.
"Đúng."
Chỉ vậy.
Đến giờ nghỉ.
Ba người kéo ghế sang.
"Mày chỉ tao câu này với."
"Cái hàm này tao không hiểu."
"Cả thống kê nữa."
Tôi lấy giấy.
Giải từng bước.
Mười phút sau.
"Cảm ơn nhé."
"May có mày."
Họ cười.
Rồi quay về chỗ ngồi.
Tôi biết.
Đến kỳ thi.
Họ sẽ lại tìm tôi.
Sau kỳ thi.
Có lẽ họ cũng chẳng nhớ hôm nay tôi mặc áo màu gì.
Điều họ cần.
Không phải tôi.
Mà là đáp án.
Buổi chiều.
Làm bài tập nhóm.
Mười người.
Một tài liệu chung.
Mười cái tên.
Chỉ có một con trỏ chuột di chuyển.
Là của tôi.
"Tao bận."
"Mai tao làm."
"Tối tao gửi."
Tin nhắn hiện lên liên tục.
Tôi tắt điện thoại.
Tiếp tục làm.
Không phải vì tôi chăm chỉ.
Cũng không phải vì tôi hiền.
Nếu dành một tiếng để tranh cãi xem ai phải làm.
Thì tôi đã làm xong từ lâu.
Có lẽ.
Tôi chỉ quá mệt để cãi nhau.
Tan học.
Tôi thay đồng phục.
Đến quán ăn làm thêm.
Ông chủ từng hỏi.
"Biết vì sao tôi thích thuê người Việt không?"
"Tại sao?"
"Vì lương thấp."
Tôi gật đầu.
"Đúng."
Ông ấy nhìn tôi.
Có lẽ ông nghĩ tôi sẽ khó chịu.
Nhưng tôi thì không.
Nếu là một người chủ.
Tôi cũng sẽ muốn giảm chi phí.
Nếu là người lao động.
Tôi cũng sẽ muốn tăng lương.
Không ai sai.
Mỗi người chỉ đang cố đưa ra lựa chọn có lợi nhất cho mình.
Thế giới này vốn vận hành như vậy.
Đêm.
Tôi đi bộ về ký túc xá.
Taipei mưa.
Không lớn.
Nhưng đủ khiến người ta muốn về nhà thật nhanh.
Tôi đi rất chậm.
Có lẽ vì chẳng có ai chờ tôi cả.
Tôi từng rất thích chơi Liên Minh Huyền Thoại.
Ngày nào cũng có người nhắn.
"Ê."
"Lên không?"
"Hôm nay tao nghĩ ra trò mới."
Bây giờ thì không còn.
Không phải họ thay đổi.
Mà là tôi.
Game không nuôi được tôi.
Không trả tiền thuê nhà.
Không mua được bữa tối.
Thế là tôi bỏ.
Bạn bè trong game cũng biến mất theo.
Có lẽ.
Chúng tôi vốn chỉ là bạn vì cùng chơi một trò chơi.
Gia đình tôi ở Việt Nam.
Một gia đình nông dân bình thường.
Để tôi có thể đứng ở Đài Loan ngày hôm nay.
Họ đã đánh đổi rất nhiều.
Thế nên.
Tôi đi học.
Đi làm.
Tiết kiệm.
Kiếm tiền.
Nhưng càng lớn.
Tôi càng không hiểu.
Nhiều tiền để làm gì?
Để sống tốt hơn.
Hay để tiếp tục kiếm nhiều tiền hơn?
Con người dành cả tuổi trẻ để chuẩn bị cho cuộc sống.
Rồi dành cả cuộc sống để kiếm tiền.
Cuối cùng.
Lại dùng số tiền ấy để kéo dài thêm vài năm tuổi già.
Nghe thật kỳ lạ.
Chúng ta luôn bận rộn.
Nhưng rất ít khi tự hỏi.
Rốt cuộc mình đang bận vì điều gì.
Tôi có thể chấp nhận sự thay đổi của thế giới.
Nếu không.
Tôi đã không thể sống đến ngày hôm nay.
Nhưng…
Tôi mệt.
Tôi chỉ muốn được nghỉ ngơi.