Kẻ ngoài quy tắc · Chương 01

Chương 1: Kẻ ngoài quy tắc

Tôi ghét thế giới này.

Không phải vì nó xấu.

Mà vì cách nó vận hành.

Con người gọi đó là quy luật của tự nhiên.

Kẻ mạnh sống.

Kẻ yếu chết.

Muốn tồn tại thì phải cướp đi sự tồn tại của một thứ khác.

Một con sói ăn một con nai.

Một con người ăn một con bò.

Một cái cây bị chặt để dựng nên một ngôi nhà.

Một ngọn núi bị đào rỗng để lấy vài khối kim loại.

Một dòng sông bị đổi hướng chỉ vì con người muốn vậy.

Mọi thứ đều được giải thích bằng hai chữ.

Sinh tồn.

Tôi không phủ nhận điều đó.

Tôi chỉ ghét nó.


Tôi ghét cách con người luôn tự cho mình quyền quyết định mọi thứ.

Quyết định cánh rừng nào sẽ biến mất.

Quyết định loài nào nên tồn tại.

Quyết định con sông sẽ chảy về đâu.

Thậm chí.

Quyết định cả cách oxy được sinh ra.

Thật kỳ lạ.

Họ hít lấy bầu không khí mà cây cối tạo ra.

Rồi lại chặt chính những cái cây ấy.

Giống như mọi thứ trên hành tinh này vốn được sinh ra chỉ để phục vụ loài người.

Có không ít tác phẩm từng nói.

Con người là hiện thân của sự hủy diệt.

Trước đây tôi luôn nghĩ đó chỉ là một cách nói cường điệu.

Nhưng càng lớn.

Tôi càng thấy nó có lý do.


Đừng hiểu nhầm.

Tôi không phải kẻ chống đối nhân loại.

Tôi cũng là một con người.

Mỗi ngày vẫn hít oxy.

Rồi thở ra khí carbon.

Vẫn ăn thịt.

Vẫn tạo ra rác.

Vẫn tiêu thụ điện.

Vẫn dùng nhựa.

Vẫn giẫm lên vô số sinh vật nhỏ bé mà bản thân chưa từng nhìn thấy.

Tôi cũng không có ý định trở thành một vị thánh.

Không định tuyệt thực.

Không định vào rừng sống.

Cũng không định thay đổi thế giới.

Bởi tôi hiểu.

Muốn tồn tại.

Tôi cũng buộc phải vận hành theo chính cái quy luật mà mình căm ghét.

Đó mới là điều buồn cười nhất.


Con người luôn có một lý do rất thuyết phục.

"Chúng ta phải sống tiếp."

Chỉ cần câu nói ấy xuất hiện.

Mọi hành động đều trở nên hợp lý.

Săn bắn.

Khai thác.

Chiếm đoạt.

Chiến tranh.

Hủy diệt.

Cuối cùng.

Tất cả đều có thể được tha thứ.

Chỉ vì…

Chúng ta muốn sinh tồn.

Tôi không phản bác điều đó.

Nếu đặt bản thân vào hoàn cảnh ấy.

Có lẽ tôi cũng sẽ lựa chọn như vậy.

Bởi đó là lựa chọn tốt nhất mà một con người có thể đưa ra.

Ít nhất.

Ở thời điểm đó.


Có lẽ vì thế.

Tôi chưa từng ghét con người.

Điều tôi ghét.

Là quy tắc đã tạo ra con người như ngày hôm nay.

Nếu mọi sinh vật đều chỉ đang làm điều tốt nhất để tồn tại.

Vậy thì…

Có phải ngay từ đầu.

Thứ sai không phải chúng ta.

Mà là chính thế giới này?