Kẻ ngoài quy tắc · Chương 03

Chương 3: Giọt nước tràn ly

Tan làm.

Đã gần mười một giờ đêm.

Tôi bước lên chuyến tàu cuối cùng về ký túc xá.

Không đông.

Phần lớn đều là những người vừa kết thúc một ngày làm việc.

Có người ngủ gật.

Có người vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.

Có người lặng lẽ nhìn ra cửa kính.

Ai cũng có một nơi để trở về.

Tôi đứng cạnh cửa.

Đoàn tàu chậm rãi lăn bánh.


Đến một ga.

Một người mẹ dắt theo cậu con trai khoảng sáu tuổi bước lên.

Thằng bé ôm chiếc cặp gần bằng nửa người.

Có lẽ vừa tan lớp học thêm.

Nó kéo tay mẹ.

"Mẹ ơi."

"Hửm?"

"Sau này con lớn có phải đi làm không?"

Người mẹ mỉm cười.

"Tất nhiên rồi."

"Ai lớn lên cũng phải đi làm."

"Đi làm rồi kiếm tiền."

"Kiếm tiền rồi mua nhà."

"Lấy vợ."

"Sinh con."

"Nuôi con."

"Rồi già."

"Con ai cũng vậy."

Thằng bé im lặng vài giây.

"Sinh con rồi sao nữa mẹ?"

Người mẹ xoa đầu nó.

"Thì con của con lại lớn lên."

"Cuộc sống là như vậy."

Nó gật đầu.

"Vậy con phải học giỏi đúng không?"

"Đúng."

"Nếu không học giỏi sẽ cực lắm."

"Dạ."

Cuộc trò chuyện kết thúc.

Người mẹ không nói sai.

Không một câu nào.

Có lẽ…

Đó mới là điều khiến tôi sợ nhất.


Tôi xuống tàu.

Mưa vẫn rơi.

Taipei về đêm rất đẹp.

Đèn đường phản chiếu trên mặt nước.

Xe cộ vẫn nối đuôi nhau.

Mọi người vẫn đang sống.

Thế giới vẫn đang vận hành.

Giống như ngày hôm qua.

Và sẽ giống cả ngày mai.


Tôi chợt nhớ đến cuộc đời mình.

Tôi từng có một tuổi thơ rất đẹp.

Một miền quê nhỏ ở Việt Nam.

Chúng tôi chơi đá gà.

Không phải gà.

Là cõng nhau rồi lao vào đối phương.

Đứa nào ngã trước thì thua.

Tôi nhỏ con.

Nên luôn được một thằng bạn cõng.

Nó chưa từng để tôi ngã.


Chúng tôi chơi ô ăn quan.

Nhưng luật ở chỗ tôi khác.

Mỗi ô là một vùng đất.

Người đứng trong ô không được bước qua vạch.

Muốn bắt đối phương thì phải chạy thật nhanh.

Có hôm chạy đến tối mịt.

Về nhà bị mắng.

Hôm sau vẫn chơi tiếp.


Rảnh thì đánh nhau với lớp bên cạnh.

Đánh xong.

Hôm sau lại đá bóng cùng nhau.

Không ai nhớ hôm qua đánh nhau vì chuyện gì.

Chúng tôi chỉ biết vui.

Chưa từng nghĩ đến hậu quả.


Tôi là con út.

Những gì tốt nhất.

Ba mẹ đều dành cho tôi.

Lớn lên rồi.

Tôi mới hiểu.

Không phải vì nhà tôi có nhiều.

Mà vì họ luôn nhận phần ít hơn.


Tôi từng bị phản bội.

Một nhóm bạn rủ đầu tư.

Đó là toàn bộ số tiền tôi tích góp trong nhiều năm.

Tôi tin.

Rồi họ biến mất.

Sau đó.

Sếp chỉ nhìn tôi rồi cười.

"Mày mà cũng bị lừa à?"

Ừ.

Tôi cũng không ngờ.

Một người luôn nghĩ mình đủ tỉnh táo.

Lại thua bởi lòng tin.


Nhưng cuộc đời cũng chưa từng bạc đãi tôi.

Tôi từng trúng vài trăm tệ.

Từng được một người lạ trả giúp tiền ăn.

Từng được tặng quà vào một ngày rất bình thường.

Có những người tốt.

Vẫn luôn tồn tại.


Nếu thật sự có thứ gọi là nhân quả.

Hay như trong Muôn Kiếp Nhân Sinh.

Mỗi con người đều đã sống qua vô số cuộc đời.

Thì…

Có lẽ tôi cũng từng là rất nhiều người.

Từng tốt bụng.

Từng ích kỷ.

Từng giúp đỡ người khác.

Cũng từng chửi nhau.

Đánh nhau.

Hiếu thắng.

Con người vốn không chỉ có một mặt.

Tôi cũng vậy.


Nhìn lại hơn hai mươi năm.

Tôi không thấy mình bất hạnh.

Tôi đã có một tuổi thơ đáng nhớ.

Có gia đình yêu thương.

Có bạn tốt.

Có người phản bội.

Có may mắn.

Có mất mát.

Nếu chấm điểm.

Có lẽ cuộc đời tôi cũng được bảy hoặc tám trên mười.

Không tệ.

Thật sự không tệ.


Về đến phòng.

Tôi mở máy tính.

CV của tôi vẫn nằm trên màn hình.

Điểm số không tệ.

Có kinh nghiệm làm thêm.

Biết tiếng Việt.

Tiếng Anh.

Tiếng Trung.

Nếu tiếp tục.

Có lẽ tôi sẽ tìm được một công việc ổn.

Rồi vài năm nữa.

Lương sẽ cao hơn.

Mua một căn hộ nhỏ.

Lấy vợ.

Sinh con.

Đưa con đến trường.

Một ngày nào đó.

Con tôi cũng sẽ hỏi.

"Ba ơi."

"Sau này con có phải đi làm không?"

Tôi sẽ cười.

Rồi trả lời giống hệt người mẹ trên chuyến tàu hôm nay.

"Ừ."

"Ai rồi cũng phải như vậy."


Tôi bỗng nhận ra.

Điều khiến tôi mệt mỏi chưa bao giờ là nghèo.

Không phải bị phản bội.

Không phải cô đơn.

Mà là…

Tôi đã nhìn thấy điểm kết thúc của cuộc đời mình.

Và tôi không còn mong chờ điều gì trên con đường đi đến đó nữa.


Con người luôn nói.

Phải sống tiếp.

Để báo hiếu cha mẹ.

Để lập gia đình.

Để sinh con.

Để cống hiến.

Để hạnh phúc.

Nhưng…

Nếu tất cả những điều đó chỉ là một vòng lặp.

Thì liệu có ai từng dừng lại và hỏi.

Tại sao chúng ta phải tiếp tục?


Đêm đó.

Tôi gọi điện về nhà.

Mẹ bắt máy rất nhanh.

"Con ăn cơm chưa?"

"Dạ rồi."

"Dạo này học có mệt không?"

"Cũng bình thường."

"Có thiếu tiền không?"

"Không."

"Giữ gìn sức khỏe nha."

"Dạ."

Cuộc gọi kết thúc.

Mọi thứ đều bình thường.

Không ai khóc.

Không ai cãi nhau.

Không có lời tạm biệt.

Chỉ là một cuộc gọi như hàng trăm cuộc gọi trước đó.

Có lẽ…

Mẹ cũng không biết.

Đó là lần cuối cùng bà nghe thấy giọng con trai mình.


Tôi đặt điện thoại xuống.

Nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm.

Tôi không nghĩ đến ngày mai.

Tôi chỉ nghĩ.

Có lẽ…

Mình đã đến lúc được nghỉ ngơi rồi.