Ghi chép · Lần xem thứ ba

5 Centimeters per Second: vì sao cái kết ấy làm tôi day dứt

Tôi xem bộ phim này ba lần và cả ba lần đều buồn mà không gọi được tên nỗi buồn ấy. Đây là những gì tôi hiểu ra ở lần thứ ba — về chuyến tàu trong tuyết, về những dòng tin nhắn viết rồi xoá, và về khoảnh khắc cô ấy không quay đầu.

Về bộ phim

Tên gốc
秒速5センチメートルByōsoku Go Senchimētoru
Đạo diễn
Makoto Shinkai
Ra mắt
2007 · Nhật Bản · khoảng 63 phút
Cấu trúc
Ba chương: Ōkashō (Cherry Blossom Extract) — Cosmonaut5 Centimeters per Second
Nhân vật
Takaki Tōno · Akari Shinohara · Kanae Sumida
Nhạc kết
One more time, One more chance — Masayoshi Yamazaki
Ngoại truyện
Tiểu thuyết One More Side — Arata Kanoh
Mục lục bài viết
  1. Tình yêu là gì? Câu hỏi tôi chưa từng trả lời được
  2. Lần xem thứ ba — khi tôi mới gọi đúng tên cảm xúc
  3. Vì sao tôi xem một bộ phim đến ba lần
  4. Hai đứa trẻ sinh ra để hiểu nhau
  5. Cuộc chia ly đầu đời và cuộc gọi không nói được gì
  6. Một năm chỉ còn những lá thư
  7. Lời hẹn và chuyến tàu — cây cầu nối hai đứa trẻ
  8. Bảy giờ, tám giờ, chín giờ — sự bất lực trên chuyến tàu trễ
  9. Cô ấy vẫn ở đó — cuộc gặp tôi từng nghĩ không thể xảy ra
  10. Gốc cây anh đào và cách Shinkai vẽ cảm xúc lên phong cảnh
  11. Nụ hôn và đêm dài nhất của hai đứa trẻ
  12. Sáng hôm sau — chuyến tàu về và một cậu bé đã lớn
  13. Vì sao bộ phim không dừng ở khoảnh khắc đẹp nhất
  14. Người tạo ra những cuộc gặp "tình cờ"
  15. Tờ giấy nguyện vọng: tình yêu hay ước mơ
  16. Những tin nhắn viết rồi xoá — nút thắt lớn nhất của phim
  17. Người trưởng thành và bài hát cuối phim
  18. Cảnh cuối ở đường ray — vì sao cô ấy không quay đầu
  19. Điều tôi hiểu ra sau lần xem thứ ba
  20. Con đường được vẽ sẵn và giới hạn của con người
  21. Tôi lớn lên với những câu chuyện về sự thuỷ chung
  22. Câu hỏi thường gặp

Tình yêu là gì? Câu hỏi tôi chưa từng trả lời được

Tình yêu là gì? Tôi chưa từng trải nghiệm.

Có lẽ điều tôi sợ nhất từ nhỏ đến lớn lại là yêu một ai đó.

Không phải vì tôi sợ tổn thương. Tôi chỉ luôn có cảm giác mình sẽ đi quá nhanh.

Trong lòng tôi lúc nào cũng có một thứ thôi thúc phải bước tiếp. Một cuộc sống nào đó, một điều gì đó mà tôi không thể gọi tên, nhưng cũng không thể ngừng tìm kiếm. Tôi không biết nó đúng hay sai. Chỉ biết rằng mỗi lần nhìn về phía trước, tôi lại vô tình bỏ qua hiện tại.

Mà tình yêu thì khác.

Tình yêu cần thời gian. Cần hai người ở lại bên nhau. Còn tôi dường như chưa bao giờ thật sự biết cách ở lại.

Công danh, sự nghiệp hay những điều mà nhiều người theo đuổi cũng chưa từng khiến tôi thấy đủ. Tôi vẫn cố gắng, vẫn bước tiếp, vẫn tin rằng phía trước còn một điều gì đó đang chờ mình.

Tôi không biết rồi mình sẽ đi đến đâu. Chỉ là càng bước, tôi càng nhận ra con đường này có rất ít người đồng hành.

Tất cả những gì tôi định nghĩa về tình yêu đều đến từ phim, từ những câu chuyện của bạn bè, của cha mẹ.

Tôi nhìn họ yêu nhau. Tôi nhìn họ làm vì nhau những điều mà nếu đặt mình vào, tôi biết chắc mình sẽ không làm được.

Tôi cũng là một người bốc đồng. Thích thì làm. Có lúc còn điên hơn rất nhiều người. Nhưng đó là những phút bộc phát.

Còn tình yêu thì khác.

Nó không phải vài phút cảm xúc. Nó là chấp nhận ở lại. Chấp nhận chịu thiệt. Chấp nhận chịu khổ vì một người khác.

Điều đó tôi không hiểu.

Hoặc cũng có thể, tôi chưa từng đủ can đảm để hiểu.

Đôi khi tôi tự hỏi, đó là một sự hy sinh cao cả, hay chỉ là một thứ ngu ngốc mà con người không thể dùng lý trí để lý giải. Tôi chưa bao giờ có câu trả lời.

Và cũng chính nghịch lý đó, giữa tình yêu, lý tưởng và sự "ngu ngốc" ấy, lại khiến 5 Centimeters per Second để lại trong tôi nhiều cảm xúc hơn bất kỳ bộ phim nào khác.

Lần xem thứ ba — khi tôi mới gọi đúng tên cảm xúc

Mỗi lần xem bộ phim này, tôi đều mang theo một cảm giác rất lạ.

Tôi biết mình buồn.

Nhưng tôi không biết mình buồn vì điều gì.

Phải đến lần xem này, tôi mới gọi đúng tên được cảm xúc của mình.

Có lẽ con người chỉ khi sống đủ lâu mới bắt đầu hiểu được chính mình. Hiểu mình đang muốn gì, đang sợ gì. Hoặc cũng có thể không phải là hiểu, mà là ngừng cố kiểm soát nó.

Tôi để cảm xúc tự chạy.

Để nó tự hiện ra.

Để rồi một ngày như hôm nay, giữa một cơn mưa, sau rất nhiều năm chỉ biết làm việc, tự nhiên lòng mình yếu đi một chút.

Vì sao tôi xem một bộ phim đến ba lần

Nhiều người hỏi vì sao lại xem một bộ phim đến ba lần.

Lý do rất đơn giản.

Vì tôi không nhớ.

Tôi không nhớ cái kết.

Tôi cũng không nhớ mình đã học được điều gì sau bộ phim đó.

Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng đó lại là một phần tính cách của tôi. Tôi rất cố chấp với những điều chưa có lời giải. Một hình ảnh, một câu nói, hay một cái kết còn bỏ ngỏ… càng không hiểu, tôi càng nhớ.

Tôi đã xem lần một.

Rồi xem lần hai.

Nhưng vài tháng sau, trong đầu tôi vẫn chỉ còn một câu hỏi: Vì sao lại kết thúc như vậy?

Chính sự không rõ ràng ấy cứ ở lại.

Đến một ngày, khi tôi đang nghỉ giữa những chồng công việc kéo dài từ năm này qua năm khác, tự nhiên thấy mình mệt. Trời lại mưa.

Không hiểu vì sao, có những ngày cảm xúc của con người rất yên. Nhưng cũng có những ngày chỉ cần một cơn mưa là mọi thứ dịu xuống.

Lần này, tôi không cố nén nữa.

Tôi mở lại bộ phim.

Xem từng phút.

Từng khung hình.

Để mặc cho nhịp tim của mình chậm rãi đi cùng câu chuyện, giống như một đứa trẻ biết trước sẽ buồn, nhưng vẫn hồi hộp chờ điều gì đó xuất hiện ở cuối con đường.

Hai đứa trẻ sinh ra để hiểu nhau

Khởi đầu của bộ phim giống như một lời khẳng định.

Không phải khẳng định rằng họ sẽ yêu nhau.

Mà là khẳng định rằng họ sinh ra để hiểu nhau.

Cách họ gặp nhau không giống một sự trùng hợp. Bộ phim gần như cố tình đặt hai con người ấy cạnh nhau, rồi nói với người xem rằng: đây là hai tâm hồn cùng một tần số.

Họ cùng thích đọc sách.

Cùng thích lịch sử.

Cùng là những đứa trẻ hơi khác với số đông.

Cùng trải qua sự bắt nạt, rồi cùng bước qua nó.

Đến mức tôi tự hỏi, liệu trên đời thật sự có hai con người giống nhau đến vậy không?

Điều khiến tôi nhớ nhất không phải là tình yêu của họ.

Mà là cảm giác được hiểu.

Tôi ghen tị với điều đó.

Có lẽ từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng gặp một người khiến mình có cảm giác như vậy. Một người có thể nói chuyện hàng giờ mà không thấy chán. Một người mà chỉ cần một câu nói, mình đã biết người kia đang nghĩ gì.

Họ mới chỉ học lớp 5.

Nhưng cách họ nhìn thế giới, cách họ nói về sách, về lịch sử, về những điều rất nhỏ trong cuộc sống… khiến tôi nhiều lần có cảm giác mình chỉ là một người đang đứng ngoài nhìn vào.

Tôi từng tự hỏi, họ quá khác biệt với mọi người, hay chính tôi mới là người khác biệt?

Rồi bộ phim cứ lặng lẽ đưa những hình ảnh quen thuộc đi qua.

Hoa anh đào.

Tuyết.

Mưa.

Những chuyến tàu.

Tất cả đều rất đẹp.

Nhưng sau này tôi mới nhận ra, điều khiến tôi nhớ mãi không phải là những khung cảnh ấy.

Mà là cảm giác có một người cùng nhìn về một hướng với mình.

Có lẽ đó mới là điều mà tôi chưa từng có.

Cuộc chia ly đầu đời và cuộc gọi không nói được gì

Bộ phim bắt đầu rất nhanh.

Và cũng chia xa rất nhanh.

Nhanh đến mức tôi còn chưa kịp làm quen với hai nhân vật thì cuộc chia ly đã đến.

Tôi hơi khựng lại.

"Ủa, vậy là hết rồi sao?"

Trong trí nhớ của tôi chỉ còn mang máng rằng hai người sau này sẽ gặp lại rồi lại chia xa. Thế nên khi mới xem được vài phút mà nữ chính đã phải chuyển đi, tôi thật sự nghĩ câu chuyện kết thúc ở đây.

Theo phản xạ, tôi nhìn xuống thanh thời gian.

Vẫn còn hơn một tiếng nữa.

Tôi thở phào.

Không phải vì bộ phim chưa kết thúc.

Mà vì tôi biết, nếu câu chuyện còn tiếp thì chắc hẳn tác giả còn muốn nói điều gì đó.

Điều tôi sợ không phải là kết thúc quá sớm.

Mà là đoạn tiếp theo.

Đoạn mà hai đứa trẻ phải học cách chấp nhận một cuộc chia xa đầu đời.

Quả thật, cuộc gọi ấy đã đến.

Nữ chính gọi cho nam chính để báo rằng mình sẽ chuyển trường theo bố mẹ.

Cô liên tục xin lỗi.

Cũng liên tục an ủi.

Đến cuối cùng, chính cô lại không cầm được nước mắt.

Còn nam chính gần như không nói gì.

Cậu chỉ nhẹ nhàng ngăn cô xin lỗi nữa.

Lần đầu xem, tôi cứ nghĩ cậu ấy đang giận.

Đến lần xem này, tôi mới hiểu.

Cậu ấy không giận cô.

Cậu ấy chỉ đang giận chính mình.

Giận vì bản thân không đủ khả năng để thay đổi bất cứ điều gì.

Có lẽ vì tôi cũng là một người khá ương ngạnh nên cảm giác đó không hề xa lạ.

Có những lúc mình rất muốn làm một điều gì đó.

Nhưng cuối cùng lại chỉ biết đứng yên nhìn mọi chuyện xảy ra.

Có những lúc con người ta rất muốn giữ một người ở lại.

Nhưng lại bất lực đến mức ngay cả một câu nói cũng không thốt ra được.

Điều khiến nam chính day dứt suốt nhiều năm sau cũng bắt đầu từ cuộc gọi ấy.

Không phải vì cuộc chia ly.

Mà vì cậu luôn tự hỏi, tại sao lúc đó mình không nói thêm một câu dịu dàng.

Một câu an ủi.

Hay chỉ đơn giản là để cô ấy biết rằng mình cũng đau lòng như vậy.

Trong khi cậu biết, người đau lòng nhất lúc đó có lẽ chính là cô gái ở đầu dây bên kia.

Một năm chỉ còn những lá thư

Suốt một năm sau đó, hai người chỉ còn liên lạc với nhau qua những lá thư.

Cuộc sống vẫn lặng lẽ trôi đi.

Đi học.

Chơi thể thao.

Kết bạn.

Lớn lên từng ngày.

Mỗi người đều bước tiếp với cuộc sống của riêng mình.

Chỉ có một điều dường như không thay đổi.

Trong lòng cả hai vẫn luôn có một hình bóng chưa từng nhạt đi theo thời gian.

Đến đây, tôi bắt đầu tự hỏi.

Nếu trong khoảng thời gian ấy có một người khác xuất hiện thì sao?

Liệu thời gian có đủ để khiến người ta dần quên đi một người từng rất quan trọng không?

Tôi cứ giữ câu hỏi đó trong đầu.

Và rồi tác giả cũng trả lời nó ở phần sau của bộ phim.

Lời hẹn và chuyến tàu — cây cầu nối hai đứa trẻ

Rồi hai đứa trẻ quyết định gặp nhau.

Sau một năm chỉ biết nhớ nhau qua những lá thư.

Đó chỉ là một lời hẹn rất đơn giản.

"Mình gặp nhau nhé."

Nhưng để đi đến cuộc gặp ấy, lại là cả một hành trình.

Bây giờ nhìn lại, tôi mới thấy cuộc gặp ấy gần như là một điều kỳ diệu.

Đó là thời của điện thoại bàn, điện thoại công cộng.

Không có bản đồ.

Không có tin nhắn.

Không có cách nào báo cho nhau rằng mình sẽ đến muộn.

Chỉ có một lời hẹn.

Và niềm tin rằng người còn lại vẫn sẽ chờ.

Khi nam chính bước lên chuyến tàu, tôi mới thật sự cảm nhận được khoảng cách giữa hai người.

Lớp 6, lớp 7.

Ở nơi tôi sống, tôi cũng không biết một đứa trẻ sẽ phải đi bằng cách nào để gặp một người ở cách mình hàng trăm cây số.

Thế nhưng ở Nhật Bản của thời điểm đó, điều ấy lại có thể.

Đã có điện thoại.

Đã có những tuyến tàu điện nối liền các khu vực.

Những đoàn tàu đưa con người đi qua thành phố, băng qua những cánh đồng dài bất tận, xuyên qua đồi núi, rừng cây và những thị trấn nhỏ.

Mỗi ga tàu lại là một thế giới rất riêng.

Có nơi đông đúc.

Có nơi chỉ còn vài mái nhà nằm lặng giữa trời tuyết.

Lần xem này, tôi lại để ý đến một điều rất lạ.

Tôi không còn nhìn đoàn tàu như một phương tiện nữa.

Tôi nhìn nó như một cây cầu.

Nó nối những nơi rất xa.

Nó nối những con người tưởng chừng không thể gặp lại.

Tôi vừa xem, vừa bất giác ngưỡng mộ.

Không phải chỉ vì những chuyến tàu.

Mà vì người ta đã xây dựng được cả một hệ thống đủ lớn để nối những con người ở rất xa nhau.

Họ đâu biết rằng, có những cuộc gặp gỡ của cả một đời người được giữ lại chỉ nhờ một chuyến tàu vẫn còn kịp chạy.

Có lẽ nhờ những chuyến tàu ấy mà cuộc gặp này mới có thể xảy ra.

Bảy giờ, tám giờ, chín giờ — sự bất lực trên chuyến tàu trễ

Nam chính hẹn bảy giờ sẽ đến.

Cậu lên tàu từ rất sớm.

Chuyến tàu từ từ lăn bánh.

Ngoài ô cửa sổ, những tòa nhà của thành phố dần lùi về phía sau.

Những cột điện.

Những biển báo.

Những đoàn tàu lướt ngang nhau.

Rồi thành phố dần thưa đi.

Những cánh đồng hiện ra.

Những rặng cây.

Những ngọn núi.

Xa hơn nữa là tuyết vẫn lặng lẽ rơi.

Ban đầu, tôi cũng giống như nam chính.

Chỉ mong chuyến tàu chạy nhanh hơn một chút.

Để cuộc gặp ấy đến sớm hơn một chút.

Nhưng rồi tôi nhận ra, tác giả không hề muốn kể nhanh.

Ông bắt tôi ngồi trên chuyến tàu ấy.

Ngồi rất lâu.

Đủ lâu để tôi nhìn thấy từng vùng đất đang đi qua.

Đủ lâu để tôi cảm nhận được khoảng cách giữa hai đứa trẻ không còn là một con số.

Mà là một quãng đường thật sự.

Từng ga tàu.

Từng cánh đồng.

Từng thị trấn.

Mỗi nơi đi qua đều khiến cuộc gặp phía trước trở nên đáng quý hơn một chút.

Rồi tuyết bắt đầu rơi dày hơn.

Những chuyến tàu lần lượt thông báo trễ.

Đó vốn là một chuyện rất bình thường.

Nhưng với một đứa trẻ đang đi đến cuộc hẹn quan trọng nhất của mình, từng phút trôi qua đều dài đến vô tận.

Điều làm tôi thấy đau không phải là chuyến tàu bị trễ.

Mà là sự bất lực.

Cậu không thể gọi điện.

Không thể nhắn một tin.

Không thể nói với cô bé rằng mình đang đến.

Cũng không thể nói rằng đừng chờ nữa.

Hai đứa trẻ chỉ biết tin vào lời hẹn của nhau.

Còn mọi chuyện sau đó, hoàn toàn không thể kiểm soát.

Có lẽ điều dằn vặt nhất không phải là đến muộn.

Mà là không biết người ở đầu bên kia đang nghĩ gì.

Liệu cô ấy còn chờ không?

Hay đã về rồi?

Càng nghĩ, tôi càng thấy khoảng thời gian ấy khác với bây giờ.

Ngày nay chỉ cần một tin nhắn là có thể nói với nhau mọi chuyện.

Còn khi đó, một khi chuyến tàu đã lăn bánh, cậu chỉ còn lại chính mình.

Không có thứ gì làm xao nhãng.

Không có màn hình để nhìn vào.

Không có điều gì giúp mình quên đi nỗi lo đang lớn dần theo từng phút.

Chỉ còn những suy nghĩ cứ lặp đi lặp lại trong đầu.

Muốn cô ấy chờ.

Nhưng cũng không muốn cô ấy phải chờ.

Muốn mình đến nơi.

Nhưng cũng biết mình không thể làm chuyến tàu chạy nhanh hơn.

Đó là cảm giác rất kỳ lạ.

Hy vọng vẫn còn.

Nhưng càng lúc càng nhỏ đi.

Suốt quãng đường ấy, tác giả đan xen những ký ức của hai người.

Những lá thư.

Những cuộc trò chuyện.

Những ngày còn ở bên nhau.

Mỗi lần ký ức hiện lên, tôi lại thấy nam chính như có thêm một chút động lực để tiếp tục.

Có lẽ cậu cũng vậy.

Cậu lấy bức thư của nữ chính ra.

Không phải để đọc lại điều gì.

Mà chỉ để giữ lấy một chút hy vọng còn sót lại.

Hy vọng rằng khi mình đến nơi, cô ấy vẫn sẽ ở đó.

Nhưng rồi, trong một khoảnh khắc rất nhỏ.

Khi lấy tiền ra khỏi túi.

Cơn gió bất ngờ cuốn bức thư bay đi.

Tôi chết lặng.

Đó chỉ là một bức thư.

Nhưng lúc ấy, nó không còn là một bức thư nữa.

Nó là thứ duy nhất cậu có thể nắm lấy trong suốt chuyến đi ấy.

Đến cả nó cũng rời khỏi tay.

Nếu là tôi.

Có lẽ tôi cũng sẽ khóc.

Không phải vì đánh mất một món đồ.

Mà vì mọi sự bất lực dường như cùng lúc đổ xuống.

Con người ta vốn đã không thể làm gì.

Đến cả một bức thư cũng không giữ nổi.

Từ khoảnh khắc đó, tôi cũng dần chai đi theo cảm xúc của nam chính.

Tôi không còn mong một cái kết đẹp nữa.

Không phải vì tôi nghĩ cô bé sẽ không chờ.

Mà vì thời gian đã quá muộn.

Bảy giờ.

Rồi tám giờ.

Rồi chín giờ.

Đối với tôi, nếu lúc ấy có thêm bất kỳ chuyện gì xảy ra nữa, thì cũng chỉ là muộn hơn mà thôi.

Mình buộc phải chấp nhận điều đó.

Chuyến tàu vẫn lặng lẽ chạy.

Tuyết vẫn tiếp tục rơi.

Còn nam chính chỉ biết ngồi đó, đi về phía trước.

Không phải vì biết chắc sẽ gặp được.

Mà vì cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục đi.

Cô ấy vẫn ở đó — cuộc gặp tôi từng nghĩ không thể xảy ra

Cuối cùng, chuyến tàu cũng đến ga.

Nam chính bước xuống.

Sân ga gần như không còn ai.

Thật lòng mà nói, tôi đã nghĩ như cậu.

Có lẽ cô ấy đã về rồi.

Điều đó hoàn toàn hợp lý.

Không ai có thể chờ lâu đến như vậy.

Nhưng bộ phim không kết thúc ở đó.

Nữ chính vẫn ở lại.

Vẫn lặng lẽ chờ.

Không phải vì cô biết nam chính chắc chắn sẽ đến.

Mà vì cậu đã hẹn.

Và cô tin vào lời hẹn ấy.

Khi nhìn thấy nhau.

Hai người chỉ lặng lẽ chạy đến ôm lấy nhau.

Không cần giải thích.

Cũng không cần hỏi vì sao đến muộn.

Nước mắt cứ thế rơi.

Có lẽ mọi lời muốn nói đều đã nằm trong cái ôm ấy.

Đôi khi tôi nghĩ, thời gian ở cạnh một người chưa chắc đã làm tình cảm lớn lên.

Nhưng nỗi nhớ thì có.

Nó lặng lẽ tích lại từng ngày.

Để đến lúc gặp nhau, chỉ một ánh mắt cũng đủ nói hết những điều không thể viết trong thư.

Điều làm tôi hạnh phúc không chỉ là họ gặp lại nhau.

Mà là sau một năm xa cách, họ vẫn nói chuyện như ngày đầu tiên.

Vẫn những câu chuyện ấy.

Vẫn cách nhìn thế giới ấy.

Vẫn cùng thích một món ăn.

Vẫn cùng khen một điều rất nhỏ.

Mọi thứ tự nhiên đến mức tôi có cảm giác hai con người ấy được sinh ra để gặp nhau.

Đó có lẽ là khoảnh khắc đẹp nhất của bộ phim.

Còn tôi, điều khiến tôi ngưỡng mộ nhất lại không phải tình yêu của họ.

Mà là chính hai đứa trẻ ấy.

Ở tuổi đó, họ đã có thể dành cho nhau một sự chân thành mà đến tận bây giờ tôi vẫn thấy mình còn phải học rất nhiều.

Có lẽ ngày trước tôi xem, tôi chỉ thấy đây là một câu chuyện tình.

Còn hôm nay, tôi mới hiểu vì sao những cảm xúc ấy lại có thể dẫn con người đến những hành động tưởng chừng rất khó để lý giải.

Gốc cây anh đào và cách Shinkai vẽ cảm xúc lên phong cảnh

Hai đứa trẻ cuối cùng cũng gặp được nhau.

Tôi không còn nhớ họ đã nói những gì.

Hay đúng hơn, tôi không thể nhớ nổi.

Có lẽ vì lúc ấy, điều quan trọng không còn là nội dung của cuộc trò chuyện nữa.

Mà là họ vẫn còn có thể ngồi cạnh nhau.

Nói chuyện với nhau.

Sau một năm chỉ biết nhớ nhau qua những lá thư, tôi nghĩ lúc đó có lẽ bất kỳ điều gì cũng có thể trở thành câu chuyện.

Một ngày ở trường.

Một bài kiểm tra.

Một cuốn sách vừa đọc.

Hay đơn giản chỉ là hôm nay mình đã ăn gì.

Tôi có cảm giác, dù chỉ là từng hạt cơm trong bữa ăn, hai người cũng có thể kể cho nhau nghe.

Đó là điều tôi luôn ngưỡng mộ.

Không phải vì họ có nhiều chuyện để nói.

Mà vì họ gặp được một người khiến những điều rất bình thường cũng trở nên đáng để kể.

Có lẽ họ không cùng cách nhìn thế giới với tôi.

Họ có cách nói chuyện của riêng mình.

Một cách rất nhẹ nhàng.

Rất tự nhiên.

Đến mức bây giờ tôi cũng không còn nhớ họ đã nói những gì.

Nhưng tôi vẫn nhớ cảm giác mà cuộc trò chuyện ấy mang lại.

Rồi ga tàu đóng cửa.

Hai đứa trẻ nắm tay nhau bước đi giữa con đường phủ đầy tuyết.

Họ đi đến gốc cây anh đào mà cả hai vẫn luôn nhắc đến trong những lá thư.

Điều làm tôi nhớ nhất không phải là cây anh đào.

Mà là khoảnh khắc cả hai cùng đứng dưới gốc cây ấy.

Bao nhiêu ký ức.

Bao nhiêu lá thư.

Bao nhiêu lần nhớ nhau.

Dường như cùng lúc ùa về.

Lúc đó tôi chợt nghĩ.

Có lẽ khi con người ta đã giữ một tình cảm đủ lâu.

Thì chỉ cần một thứ rất nhỏ cũng đủ gợi lại tất cả.

Một con đường.

Một góc phố.

Một bài hát.

Hay chỉ là một cái cây.

Cây anh đào lúc ấy cũng chẳng có hoa.

Chỉ còn những cành cây trơ trụi giữa mùa đông.

Thế nhưng qua cách bộ phim kể câu chuyện, tôi lại thấy nó đẹp như đang nở rộ.

Đến bây giờ tôi vẫn không biết.

Là cảnh vật thật sự đẹp.

Hay vì tình cảm của hai người quá đẹp nên cảnh vật cũng trở nên đẹp theo.

Có lẽ là điều thứ hai.

Tôi luôn nghĩ Makoto Shinkai rất giỏi ở điều đó.

Ông không chỉ vẽ phong cảnh.

Ông vẽ cả cảm xúc lên phong cảnh.

Thế giới trong phim của ông rất rộng.

Nhưng tôi luôn có cảm giác thế giới bên trong con người ông còn rộng hơn.

Có những góc cảm xúc mà tôi chưa từng nghĩ đến.

Có những suy nghĩ mà tôi cũng không thể đoán trước.

Giống như cách người khác đôi khi cũng không đoán được tôi.

Tôi từng tự hỏi.

Không biết ông có cô đơn không.

Rồi lại tự cười.

Có lẽ là không.

Một người có thể hiểu được nhiều cảm xúc như vậy, chắc hẳn đã lắng nghe rất nhiều câu chuyện của con người.

Ít nhất, tôi muốn tin là như vậy.

Nụ hôn và đêm dài nhất của hai đứa trẻ

Rồi hai đứa trẻ bất giác hôn nhau.

Một nụ hôn rất nhẹ.

Rất ngắn.

Nhưng lại rất ấm.

Thật lòng mà nói.

Đến đây tôi vẫn không hiểu tình yêu là gì.

Nên tôi cũng không muốn cố giải thích nụ hôn ấy.

Tôi chỉ nhìn nó bằng chính cách mình vẫn nhìn mọi thứ trong cuộc sống.

Nếu có một điều gì thật sự quý giá.

Tôi sẽ muốn giữ lấy nó.

Muốn gói lại.

Muốn mang theo bên mình thật lâu.

Giống như nam chính đã nghĩ.

Muốn mang hơi ấm ấy theo.

Không phải vì tham lam.

Mà vì biết nó quý.

Biết mình không muốn đánh mất.

Có lẽ tình yêu cũng bắt đầu từ những điều rất đơn giản như vậy.

Tôi không biết.

Đó chỉ là cách tôi cảm nhận.

Bởi từ trước đến giờ, mỗi khi gặp một điều gì đủ quan trọng, tôi luôn muốn hiểu nó nhiều hơn.

Muốn tiến gần đến nó hơn.

Muốn bản thân mình tốt hơn để không đánh mất nó.

Không biết đó có phải là chinh phục hay không.

Nhưng với tình yêu.

Tôi chưa từng có cơ hội để hiểu.

Nên đến đây, tôi chỉ lặng lẽ nhìn hai đứa trẻ tận hưởng khoảnh khắc thuộc về riêng mình.

Đêm hôm ấy, hai người nói chuyện với nhau rất lâu.

Đến tận sáng.

Điều đó làm tôi ngạc nhiên.

Bởi tôi chưa từng thức trắng một đêm chỉ để nói chuyện với một ai.

Ngay cả những người bạn đã quen rất nhiều năm.

Mỗi lần gặp nhau.

Nói vài tiếng.

Rồi cũng hết chuyện.

Có lẽ một câu chuyện chỉ có thể kéo dài khi cả hai cùng muốn lắng nghe.

Cùng muốn hỏi tiếp.

Cùng muốn giữ cuộc trò chuyện ấy tiếp tục.

Nếu chỉ có một người kể.

Thì sớm muộn gì câu chuyện cũng sẽ dừng lại.

Có lẽ vì thế mà tôi lại càng ngưỡng mộ hai đứa trẻ.

Sáng hôm sau — chuyến tàu về và một cậu bé đã lớn

Sáng hôm sau.

Đến lúc phải chia tay.

Cô gái tiễn chàng trai ra ga.

Tôi nghĩ.

Có lẽ lúc đó, cả hai đều muốn nói một câu giống nhau.

"Hãy ở lại."

Nhưng không ai nói.

Có lẽ vì biết.

Dù có nói ra.

Thì cũng không thay đổi được điều gì.

Tôi thì khác.

Nếu là tôi của bây giờ.

Có lẽ tôi sẽ nói.

Bởi tôi đã bỏ lỡ quá nhiều thứ trong cuộc đời.

Tôi ghét cảm giác sau này phải tự hỏi:

"Giá như…"

Có thể kết quả vẫn sẽ như vậy.

Nhưng ít nhất, tôi đã nói điều mình muốn nói.

Rồi chuyến tàu lại lăn bánh.

Nam chính trở về.

Tôi luôn có cảm giác.

Sau đêm hôm ấy.

Cậu bé đã lớn thêm một chút.

Không phải vì thời gian.

Mà vì trong lòng cậu đã có một điều để theo đuổi.

Một điều đủ lớn để khiến con người ta chấp nhận trưởng thành.

Có người nói, đàn ông chỉ thật sự trưởng thành sau những lần đánh mất.

Có lẽ nam chính cũng vậy.

Từ đây, cậu sống với một lý tưởng rất rõ ràng.

Luôn tiến về phía trước.

Luôn cố gắng.

Luôn mạnh mẽ.

Đổi lại, nụ cười cũng dần ít đi.

Tôi không biết trưởng thành có thật sự đồng nghĩa với việc đánh mất niềm vui hay không.

Có lẽ không.

Đó chỉ là cách nam chính đã chọn để sống.

Còn nữ chính.

Bộ phim cũng để lại rất nhiều chi tiết nhỏ về cô.

Nhưng tôi xin phép không đi quá sâu.

Có lẽ vì ngay từ đầu đến cuối, tôi luôn nhìn câu chuyện này qua đôi mắt của nam chính.

Và cũng vì, ở nhiều khoảnh khắc, tôi thấy mình đồng cảm với cậu hơn.

Vì sao bộ phim không dừng ở khoảnh khắc đẹp nhất

Nếu bộ phim kết thúc ở cuộc gặp dưới gốc cây anh đào, có lẽ với tôi nó đã là một cái kết trọn vẹn.

Hai đứa trẻ gặp lại nhau.

Ôm nhau.

Khóc.

Nói chuyện đến tận sáng.

Rồi chia tay.

Một câu chuyện rất đẹp.

Đẹp đến mức tôi không còn muốn xem tiếp nữa.

Có lẽ vì tôi không còn đủ sức để chứng kiến thêm một nỗi buồn nào khác.

Thế nhưng bộ phim vẫn tiếp tục.

Lúc đầu tôi từng nghĩ tác giả tham lam.

Sao không dừng ở nơi đẹp nhất?

Sau này tôi mới hiểu.

Bởi cuộc đời không kết thúc ở khoảnh khắc đẹp nhất.

Nó vẫn tiếp tục.

Và chính đoạn sau mới là điều bộ phim thực sự muốn kể.

Đó là quá trình một đứa trẻ trở thành người lớn.

Nam chính lại chuyển trường.

Lần này là đến một hòn đảo rất xa.

Một vùng quê yên bình.

Ít người.

Ít nhà.

Ít những thứ khiến người ta phải vội vàng.

Đến đây tôi mới để ý một điều.

Trong phim Nhật, người lớn gần như không làm điều gì sai.

Họ chỉ sống cuộc đời của họ.

Đi làm.

Chuyển công tác.

Đưa con theo.

Nhưng mỗi quyết định của người lớn lại vô tình thay đổi cả tuổi thơ của một đứa trẻ.

Ngày nhỏ xem phim, tôi không nghĩ đến điều đó.

Bây giờ nhìn lại, tôi mới thấy những cuộc chia ly của trẻ con nhiều khi chẳng phải do chúng lựa chọn.

Nam chính lớn lên rất tự nhiên.

Không có cảnh "lột xác".

Không có một biến cố nào quá dữ dội.

Cậu chỉ ngày một giỏi hơn.

Học giỏi.

Thể thao giỏi.

Điềm tĩnh.

Ít nói.

Luôn giúp đỡ mọi người.

Không cố nổi bật.

Nhưng lúc nào cũng nổi bật.

Bộ phim cũng không nói cậu đẹp trai.

Không nói cậu giàu.

Không xây dựng cậu như một nhân vật hoàn hảo.

Điều cuốn hút nhất ở cậu có lẽ là sự kiên định.

Ánh mắt lúc nào cũng nhìn về phía trước.

Giống như trong lòng luôn có một điều gì đó rất lớn.

Người tạo ra những cuộc gặp "tình cờ"

Và cũng từ đây, nữ phụ xuất hiện.

Thật lòng mà nói.

Tôi không thấy nữ phụ thích nam chính vì cậu học giỏi.

Hay vì cậu nổi tiếng.

Điều cô ấy thích có lẽ là ánh sáng rất riêng mà nam chính mang theo.

Một người lúc nào cũng cố gắng.

Lúc nào cũng tử tế.

Lúc nào cũng tiến về phía trước.

Giống như một vì sao.

Không quá rực rỡ.

Nhưng luôn ở đó.

Khiến người khác muốn nhìn theo.

Không biết vì sao.

Thiết lập nhân vật này lại rất giống với cách tôi luôn muốn trở thành.

Nên có lẽ tôi cũng thiên vị nam chính hơn một chút.

Trong suốt những năm cấp ba.

Nam chính vẫn là nam chính.

Vẫn nhớ về cô gái năm xưa.

Vẫn sống với lý tưởng của mình.

Còn nữ phụ thì âm thầm xuất hiện trong cuộc sống của cậu.

Lúc đầu tôi không để ý.

Đến lần xem này mới thấy.

Hầu như mọi sự "tình cờ" đều không hề tình cờ.

Nam chính tập bắn cung sau giờ học.

Nữ phụ lại đi lướt sóng.

Hai người vừa hay cùng về.

Nhưng thật ra chẳng có gì là "vừa hay".

Nữ phụ phải nhờ chị chở đi.

Phải canh thời gian.

Phải đợi.

Phải về đúng lúc nam chính tan tập.

Rồi lại giả vờ như chỉ vô tình gặp nhau.

Câu nói quen thuộc ấy cứ lặp đi lặp lại.

"Cùng về nhé."

Đến lúc ấy tôi mới hiểu.

Có những người dành rất nhiều tâm tư chỉ để tạo nên một cuộc gặp tưởng như ngẫu nhiên.

Nữ phụ từng nói.

"Nếu mình là một chú cún, chắc lúc này đuôi sẽ vẫy liên tục."

Tôi bật cười.

Vì câu nói ấy vừa đáng yêu.

Vừa đau lòng.

May mà cô không phải một chú chó.

Nếu không, mọi cảm xúc đều sẽ bị nhìn thấy.

Còn là con người.

Ít nhất vẫn có thể giấu đi.

Tờ giấy nguyện vọng: tình yêu hay ước mơ

Và rồi cũng đến ngày phải đưa ra lựa chọn.

Ngày điền nguyện vọng.

Tôi luôn nghĩ đây là một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất của tuổi học trò.

Từ trước đến đó, chúng ta chỉ việc đi tiếp.

Học hết cấp một.

Rồi lên cấp hai.

Hết cấp hai.

Lại lên cấp ba.

Con đường gần như đã được vẽ sẵn.

Nhưng sau tờ giấy nguyện vọng ấy thì khác.

Lần đầu tiên, một đứa trẻ phải tự trả lời những câu hỏi mà trước đó chưa từng có ai dạy.

Mình muốn trở thành ai.

Muốn sống ở đâu.

Muốn theo đuổi điều gì.

Và mình sẽ phải từ bỏ điều gì.

Điều làm tôi suy nghĩ là suốt hơn mười năm đi học, chúng ta học rất nhiều thứ.

Nhưng gần như chưa bao giờ được học cách đưa ra một quyết định lớn.

Cũng chưa từng được học cách đối diện với sự tiếc nuối.

Có lẽ vì thế mà khoảnh khắc ấy luôn đáng sợ.

Không phải vì không có đáp án.

Mà vì đáp án nào cũng sẽ đánh đổi một điều gì đó.

Đến lúc ấy, nữ phụ cũng hiểu.

Nếu muốn đi theo nam chính, cô sẽ phải rời hòn đảo nơi mình lớn lên.

Rời những con sóng.

Rời bầu trời.

Rời ước mơ của chính mình.

Còn nếu ở lại.

Cô sẽ phải rời xa người mình yêu.

Tình yêu và ước mơ.

Lần đầu tiên bộ phim đặt hai thứ ấy cạnh nhau.

Và không cho nhân vật giữ lại cả hai.

Có lẽ vì biết ngày chia xa đang đến gần.

Nữ phụ bắt đầu can đảm hơn.

Nhưng sự can đảm của cô vẫn rất nhỏ.

Vẫn là tiệm tiện lợi quen thuộc trên đường về.

Vẫn là hai lon nước.

Vẫn là con đường mà ngày nào hai người cũng đi qua.

Hôm ấy, cô mua nước nhanh hơn mọi khi.

Tôi cứ nghĩ cô sẽ nói.

Cuối cùng, cô vẫn không nói.

Có những lời nói ra rất dễ.

Nhưng có những lời, phải gom hết dũng khí của cả tuổi trẻ cũng không đủ.

Rồi chiếc xe máy bất ngờ hỏng.

Hai người quyết định dắt xe đi bộ.

Con đường vốn rất quen.

Nhưng hôm ấy lại dài hơn mọi lần.

Nam chính vẫn như mọi khi.

Ân cần.

Quan tâm.

Hỏi han.

Giúp đỡ.

Tất cả những điều ấy đều rất tự nhiên.

Đó là bản tính của cậu.

Nhưng cũng chính vì quá tự nhiên.

Nó lại làm nữ phụ đau hơn.

Cuối cùng, cô bật khóc.

Khóc rất nhiều.

Rồi chỉ nói một câu.

"Xin đừng đối xử tốt với em như vậy nữa…"

Đó có lẽ là câu thoại khiến tôi ám ảnh nhất của nữ phụ.

Lần đầu xem, tôi không hiểu.

Đến bây giờ tôi mới biết.

Yêu một người không yêu mình, điều đau nhất không phải là bị từ chối.

Mà là người ấy vẫn luôn dịu dàng với mình.

Sự dịu dàng ấy không phải hy vọng.

Nhưng cũng chẳng đủ lạnh lùng để mình từ bỏ.

Nó giữ người ta ở giữa.

Không thể tiến.

Cũng chẳng thể lùi.

Tôi từng tự hỏi.

Vì sao cô ấy không nói sớm hơn.

Rồi lại thấy câu hỏi đó thật vô nghĩa.

Bởi chính tôi cũng là người rất ít khi dám nói ra tình cảm của mình.

Không phải vì sợ bị từ chối.

Mà vì tôi sợ làm xáo trộn cuộc sống của người khác.

Nếu biết trước câu trả lời.

Có lẽ im lặng vẫn là lựa chọn dễ chịu hơn.

Ít nhất, nỗi buồn ấy chỉ có một mình mình mang.

Còn người kia vẫn được bình yên.

Nam chính lúc ấy vẫn không hiểu.

Hoặc có lẽ cậu hiểu.

Nhưng trái tim cậu không ở đây.

Suốt những năm tháng ấy.

Cậu vẫn luôn hướng về cô gái năm xưa.

Vẫn viết những dòng tin nhắn rồi lại xóa đi.

Vẫn mang theo một lời hẹn chưa bao giờ kết thúc.

Nhìn đến đây, tôi không trách nữ phụ.

Cũng không trách nam chính.

Hai người đều chân thành.

Chỉ là họ đứng ở hai nơi khác nhau.

Một người nhìn về phía trước.

Một người nhìn theo người đang bước về phía trước.

Khoảng cách ấy, đôi khi không thể dùng sự cố gắng để lấp đầy.

Và đó cũng là lần đầu tiên tôi nhận ra.

Có những tình cảm rất đẹp.

Nhưng sinh ra không phải để có một cái kết đẹp.

Chỉ để dạy chúng ta biết yêu một người là như thế nào.

Những tin nhắn viết rồi xoá — nút thắt lớn nhất của phim

Có một khoảng thời gian của nam chính mà đến tận bây giờ tôi vẫn thấy quá tiếc nuối.

Mỗi lần xem đến đó, tôi đều phát cáu.

Không phải vì ghét nam chính.

Cũng không phải vì ghét nữ chính.

Mà vì tôi bất lực.

Có lẽ bởi tôi từng có những cảm giác rất giống cậu ấy, nên tôi mới không chịu nổi việc nhìn người khác đánh mất một cơ hội như vậy.

Nam chính vẫn còn số điện thoại của nữ chính.

Đã có điện thoại.

Đã có thể liên lạc với nhau.

Cậu vẫn viết tin nhắn.

Nhưng chưa bao giờ gửi.

Viết.

Rồi xóa.

Viết.

Rồi lại xóa.

Suốt nhiều năm như vậy.

Tôi cứ tự hỏi.

Rốt cuộc là tại sao?

Tại sao suốt từng ấy năm, hai người không gặp lại nhau một lần.

Không hỏi nhau một câu.

Không cập nhật cuộc sống của nhau.

Chỉ biết tiếp tục sống, tiếp tục trưởng thành, trong khi trong lòng vẫn luôn dành cho nhau một vị trí rất đặc biệt.

Lúc ấy tôi nghĩ, đây mới thật sự là nút thắt lớn nhất của cả bộ phim.

Không phải khoảng cách.

Không phải thời gian.

Mà là sự im lặng.

Có phải nam chính sợ?

Sợ rằng trong quá trình lớn lên, cả hai đều đã thay đổi.

Sợ rằng người con gái năm ấy không còn là cô bé mình từng nhớ nữa.

Hay chính cậu cũng không còn là cậu bé ngày trước.

Cái hình ảnh hoàn hảo mà hai người vẫn luôn cất giữ trong ký ức, biết đâu chỉ cần gặp lại một lần sẽ lập tức vỡ tan.

Hay là cậu sợ một điều khác.

Giống như ngày còn bé.

Đứng trước người mình yêu, nhưng vẫn không thể thay đổi được câu chuyện.

Không thể thay đổi khoảng cách.

Không thể thay đổi quyết định của người lớn.

Không thể giữ người ấy ở lại.

Nếu phải nghĩ, tôi chỉ nghĩ được hai lý do đó.

Nhưng kỳ lạ là…

Tôi đều không thích.

Tôi không muốn chấp nhận bất kỳ lý do nào.

Có những lúc tôi suy nghĩ rất nhiều.

Nhưng cũng có những lúc tôi không muốn nghĩ nữa.

Tôi chỉ biết điều mình muốn.

Tôi muốn cậu gửi đi dòng tin nhắn ấy.

Chỉ một lần thôi.

Có thể sau đó họ sẽ yêu nhau.

Cũng có thể họ sẽ chia tay.

Nhưng ít nhất, câu chuyện sẽ có một hồi kết.

Thay vì để hai người mãi sống trong một ký ức đẹp đến mức không ai dám chạm vào.

Ít có đứa trẻ nào có thể giữ một tình cảm lâu đến như vậy.

Lại còn ở một khoảng cách xa đến như vậy.

Vậy mà tác giả vẫn để họ tiếp tục nhớ nhau.

Tiếp tục lớn lên.

Tiếp tục bỏ lỡ nhau.

Ôi…

Tôi ghét tác giả thật.

Không phải vì ông viết một cái kết buồn.

Mà vì ông không cho nhân vật đi theo con đường mà tôi luôn mong họ sẽ đi.

Có thể đó mới là điều ông muốn kể.

Nhưng tôi thì không.

Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lý do nào nữa.

Tôi chỉ muốn nhìn thấy kết quả.

Có một chi tiết khiến tôi càng tiếc hơn.

Tôi vẫn nhớ ngày còn nhỏ, nữ chính đã từng đứng chờ nam chính suốt nhiều tiếng đồng hồ chỉ vì một lời hẹn.

Cô bé không biết cậu có đến được hay không.

Nhưng vẫn chọn chờ.

Chỉ vì cậu đã nói sẽ đến.

Một đứa trẻ khi ấy còn có thể can đảm như vậy.

Thì tôi luôn nghĩ, nếu sau này nam chính chỉ cần đủ can đảm gửi đi một dòng tin nhắn, biết đâu câu chuyện đã khác.

Tất nhiên, đó chỉ là suy nghĩ rất thiên vị của tôi.

Tôi biết mình đang đứng hoàn toàn về phía nam chính.

Nhưng nếu gạt tình cảm cá nhân sang một bên, tôi vẫn tin rằng tình yêu luôn cần một người bước tới trước.

Có thể người kia sẽ chờ.

Có thể sẽ không.

Có thể cả hai sẽ đi được cùng nhau.

Cũng có thể chỉ nhận lại một lời từ chối.

Nhưng dù kết quả là gì, tôi vẫn thấy nhẹ lòng hơn việc mãi mãi không biết điều gì đã có thể xảy ra.

Có lẽ đó mới là cái kết mà tôi mong muốn.

Không phải một cái kết hạnh phúc.

Mà là một cái kết có đủ can đảm để đối diện với sự thật.

Người trưởng thành và bài hát cuối phim

Đến phần cuối của bộ phim.

Điều đầu tiên còn đọng lại trong tôi không phải là câu chuyện.

Mà là không gian.

Là âm nhạc.

Là cảm giác cô đơn bao trùm lên cả thành phố.

Nam chính sau rất nhiều năm cố gắng, cuối cùng cũng trở thành một người trưởng thành.

Cậu có công việc.

Có người yêu.

Có cuộc sống mà nhiều người vẫn hướng tới.

Nhưng cậu có hạnh phúc không?

Có lẽ là không.

Có một cảnh rất ngắn.

Điện thoại reo.

Bạn gái gọi.

Nam chính nhìn thấy, nhưng rồi chỉ lặng lẽ bỏ qua.

Công việc cũng không còn muốn làm.

Mọi thứ đều trở nên mệt mỏi.

Lúc đó tôi nghĩ.

Động cơ chạy mãi rồi cũng phải nghỉ.

Con người cũng vậy.

Chỉ là sự mệt mỏi của nam chính không đến từ công việc.

Mà đến từ việc cậu không còn biết mình đang sống vì điều gì.

Khi còn nhỏ.

Động lực của cậu rất rõ ràng.

Là gặp lại cô gái năm ấy.

Là lời hẹn dưới gốc cây anh đào.

Là những bức thư.

Là ký ức.

Nhưng thời gian cứ trôi.

Còn cậu thì vẫn đứng yên ở nơi ấy.

Có lẽ đó mới là sự vô định.

Không phải là không biết phải làm gì.

Mà là biết mình muốn điều gì, nhưng lại không biết phải làm thế nào để chạm đến.

Điều đó làm tôi suy nghĩ rất nhiều.

Bởi có những lúc tôi cũng từng tự hỏi.

Mình đang cố gắng vì điều gì.

Mình đang tìm kiếm điều gì trong cuộc đời này.

Nam chính có lẽ còn may mắn hơn tôi.

Ít nhất cậu biết mình đang tìm ai.

Biết mình muốn gặp ai.

Giữa một thành phố rộng lớn.

Cậu đi qua những con phố.

Qua những cửa hàng.

Qua những nhà ga.

Qua biết bao nhiêu người.

Vẫn luôn mong một ngày nào đó sẽ vô tình gặp lại cô gái ấy.

Dù chính cậu cũng biết.

Khả năng ấy gần như không thể xảy ra.

Rồi bài hát One more time, One more chance vang lên.

Đến bây giờ tôi vẫn nghĩ, nếu phải chọn một bài hát để kể toàn bộ bộ phim này, thì không có bài nào phù hợp hơn.

Điều bài hát ấy nói với tôi, bằng cách tôi nghe được, chỉ gói gọn trong một ý: giá như còn thêm một lần nữa, thêm một cơ hội nữa, thì người ta sẽ nói ra điều ngày ấy chưa từng dám nói. Và nếu được ước một điều, thì điều ước duy nhất chỉ là lúc này mình đang ở bên người kia.

Lúc ấy tôi không còn biết mình đang xem một câu chuyện tình.

Hay đang nhìn thấy nỗi tiếc nuối của một con người.

Tôi cũng không chắc những cảm xúc ấy có phải là tình yêu hay không.

Tôi chỉ biết mình không chịu nổi.

Thực sự không chịu nổi.

Cảnh cuối ở đường ray — vì sao cô ấy không quay đầu

Và rồi bộ phim đi đến cảnh cuối cùng.

Nam chính và nữ chính vô tình gặp lại nhau ở điểm giao nhau của đường ray xe lửa.

Chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn.

Hai người lướt qua nhau.

Nam chính quay đầu.

Rồi cậu nghĩ.

"Tôi có cảm giác, nếu mình quay lại, cô ấy cũng sẽ quay lại."

Khoảnh khắc ấy làm tim tôi như ngừng lại.

Đoàn tàu chạy ngang qua.

Che khuất cả hai.

Tôi chỉ chờ đoàn tàu đi qua thật nhanh.

Để rồi…

Nam chính quay lại.

Nhưng nữ chính đã bước tiếp.

Cảnh phim kết thúc rất nhẹ.

Nhưng trong lòng tôi thì không.

Tôi đã phát điên.

Thật sự.

Bao nhiêu năm nhớ nhau.

Bao nhiêu năm cố gắng.

Bao nhiêu năm mang theo một người trong tim.

May mắn đến mức cuối cùng cũng gặp lại.

Vậy mà…

Cô ấy lại bước tiếp.

Lần đầu xem, tôi hoàn toàn không chấp nhận được.

Tôi cứ nghĩ.

"Tại sao?"

"Tại sao lại là cái kết này?"

Mãi sau này, khi đọc rất nhiều góc nhìn khác nhau.

Và khi xem lại bộ phim thêm một lần nữa.

Tôi mới nhận ra một chi tiết mà trước đây mình đã bỏ qua.

Ngày còn nhỏ.

Trước lúc chia tay.

Nữ chính từng viết một bức thư.

Nhưng cuối cùng lại không đưa cho nam chính.

Có lẽ ngay từ lúc ấy.

Cô đã chọn cất tình cảm ấy vào một góc rất sâu trong lòng.

Để nó trở thành một ký ức đẹp.

Chứ không phải một lời hứa kéo dài mãi mãi.

Nhiều người cũng giải thích như vậy.

Rằng nữ chính đã chấp nhận bước tiếp.

Không phải vì hết yêu.

Mà vì cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

Tình cảm ấy không mất đi.

Nó chỉ trở thành một phần của quá khứ.

Lần này xem lại.

Tôi không còn thắc mắc nữa.

Tôi hiểu vì sao bộ phim kết thúc như vậy.

Tôi hiểu vì sao nữ chính không quay đầu.

Tôi cũng hiểu vì sao nam chính cuối cùng lại mỉm cười.

Nhưng hiểu là một chuyện.

Chấp nhận lại là một chuyện khác.

Đến tận bây giờ.

Mỗi lần nghĩ đến cảnh ấy.

Trong lòng tôi vẫn còn một chút không vui.

Có lẽ bởi ở đâu đó trong tôi, vẫn luôn mong hai đứa trẻ năm nào sẽ có thêm một lần gặp nhau.

Không phải để viết lại quá khứ.

Chỉ là để nói với nhau một câu mà cả hai đã giữ trong lòng quá lâu.

Điều tôi hiểu ra sau lần xem thứ ba

Xem xong toàn bộ câu chuyện, điều còn ở lại trong tôi không phải là cái kết.

Mà là cảm giác cuối cùng tôi cũng hiểu được chính mình.

Thật ra, viết những dòng này khó hơn tôi tưởng rất nhiều.

Không phải vì tôi không có cảm xúc.

Mà vì trước đây tôi chưa bao giờ biết diễn tả chúng.

Từng ánh mắt.

Từng lời nói.

Từng khoảng lặng của các nhân vật.

Đều mang đến cho tôi rất nhiều suy nghĩ.

Nhưng nếu là vài năm trước, có lẽ tôi sẽ chỉ giữ tất cả trong lòng.

Tôi biết mình có cảm xúc.

Chỉ là không biết gọi tên nó.

Đến năm ba mươi tuổi, tôi mới dần học được cách lắng nghe chính mình.

Biết mình đang buồn vì điều gì.

Đang tiếc điều gì.

Đang đồng cảm với ai.

Và quan trọng hơn, biết tìm một cách để viết nó ra.

Điều đó khó hơn tôi từng nghĩ.

Tôi đã viết rất nhiều.

Viết quảng cáo.

Viết nội dung.

Viết những bài được nhiều người đón nhận.

Nhưng đó là một kiểu viết khác.

Nó có mục đích.

Có cấu trúc.

Có logic.

Còn lần này thì không.

Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình đang viết để hiểu chính mình.

Ngày trước, có người từng nhận xét văn của tôi chỉ toàn động từ.

Quả thật là như vậy.

Tôi không biết miêu tả.

Không biết dùng những từ gợi cảm xúc.

Không biết làm cho người khác nhìn thấy điều mình đang nhìn.

Tôi luôn nghĩ theo logic.

Luôn muốn tìm nguyên nhân rồi mới đến kết quả.

Đó vừa là điểm mạnh, cũng là giới hạn của tôi.

Có lẽ vì vậy mà lần hiếm hoi bản thân yếu lòng như hôm nay, tôi mới nhận ra cảm xúc cũng có quy luật của nó.

Không có điều gì xuất hiện một cách vô cớ.

Mọi nỗi buồn đều có nguyên nhân.

Mọi sự trưởng thành đều phải đánh đổi.

Có lẽ vì thế mà tôi đồng cảm với nam chính nhiều đến vậy.

Không phải vì chuyện tình yêu.

Mà vì cậu ấy cũng là một người không chấp nhận thực tại.

Không chấp nhận số phận.

Không chấp nhận cảm giác bất lực.

Chính sự bất lực ấy lại trở thành động lực để cậu không ngừng vươn lên.

Điều đó rất giống tôi.

Có lẽ chỉ cần một điểm giống như vậy cũng đủ để tôi mang theo bộ phim này suốt nhiều năm.

Con đường được vẽ sẵn và giới hạn của con người

Một điều khác mà bộ phim khiến tôi suy nghĩ rất nhiều, là cách chúng ta đang sống.

Từ nhỏ đến lớn, con đường gần như đã được vẽ sẵn.

Học cấp một.

Lên cấp hai.

Lên cấp ba.

Đại học.

Đi làm.

Một công việc ổn định.

Một cuộc sống ổn định.

Chúng ta vẫn luôn đi như thế.

Nhưng có ai dám khẳng định đó là con đường đúng duy nhất không?

Hay chỉ là con đường tốt nhất mà xã hội hiện tại đang có?

Tôi không biết.

Có lẽ cũng chẳng ai biết.

Thế giới này vốn rất vô định.

Nhưng ở thời điểm này, đi học, đi làm và sống như mọi người vẫn là lựa chọn hợp lý nhất.

Tôi chấp nhận điều đó.

Nhưng trong lòng vẫn luôn có cảm giác rằng giới hạn của con người không chỉ dừng lại ở đây.

Có lẽ rồi sẽ có những người giỏi hơn chúng ta.

Những thế hệ sau sẽ giải quyết được những điều mà hôm nay chúng ta còn bất lực.

Giống như trong bộ phim.

Nếu khoảng cách không còn là khoảng cách.

Nếu việc liên lạc không còn khó khăn.

Nếu cuộc sống cho con người thêm một cơ hội.

Biết đâu sẽ có ít đi những câu chuyện dang dở như thế.

Tôi thích nghĩ như vậy.

Ít nhất nó khiến tôi vẫn còn tin rằng thế giới luôn có thể tốt hơn.

Tôi lớn lên với những câu chuyện về sự thuỷ chung

Còn một điều nữa mà bộ phim khiến tôi phải nhìn lại.

Đó là cách tôi được nuôi lớn.

Tôi lớn lên trong một môi trường luôn đề cao sự thủy chung.

Những câu chuyện như Hòn Vọng Phu.

Những bài học về chờ đợi.

Về giữ lời hứa.

Về việc yêu một người thì nên yêu đến cùng.

Có lẽ vì vậy mà rất lâu tôi không chấp nhận được cái kết của bộ phim.

Trong suy nghĩ của tôi khi ấy.

Nếu còn yêu.

Thì hãy đi tìm.

Nếu còn nhớ.

Thì hãy nói.

Nếu còn cơ hội.

Thì hãy nắm lấy.

Chỉ cần đã truyền được điều mình muốn nói đến người kia, dù kết quả có thế nào, tôi vẫn thấy thanh thản hơn.

Có lẽ vì tôi quá cố chấp.

Tôi vẫn luôn nghĩ đến hình ảnh hai đứa trẻ năm lớp sáu.

Khi ấy còn nhỏ như vậy.

Còn dám vượt hàng trăm cây số chỉ để gặp nhau.

Vậy mà càng lớn lên.

Lại càng đánh mất sự can đảm.

Tôi từng đọc rất nhiều cách lý giải.

Có người nói nam chính yêu ký ức nhiều hơn yêu con người ở hiện tại.

Có người nói cả hai chỉ đang yêu một phiên bản đã không còn tồn tại.

Ngay cả AI cũng từng trả lời tôi như vậy.

Nhưng thật lòng, tôi không cảm thấy được thuyết phục.

Không phải vì những cách lý giải ấy sai.

Mà vì tôi không muốn nhìn bộ phim theo hướng đó.

Tôi thích tin rằng tác giả đang kể một câu chuyện về sự trưởng thành.

Về những lần bỏ lỡ.

Về việc có những điều chỉ khi đánh mất rồi, con người mới hiểu được giá trị của nó.

Có thể vài năm nữa tôi sẽ nghĩ khác.

Nhưng ở thời điểm hiện tại, đó là cách hiểu khiến tôi bình yên nhất.

Sau khi xem lại bộ phim lần thứ ba, tôi đã mua thêm cuốn One More Side.

Không phải vì tôi muốn tìm một lời giải đúng.

Tôi chỉ tò mò.

Tôi muốn biết nữ chính đã nghĩ gì.

Nữ phụ đã nghĩ gì.

Có phải thật sự họ đã lựa chọn như những gì tôi đang tưởng tượng hay không.

Có lẽ tôi vẫn còn hơi cay cái kết ấy.

Nhưng lần này thì khác.

Tôi không còn xem cuốn sách như một cách để phản bác tác giả nữa.

Tôi chỉ muốn lắng nghe thêm một góc nhìn.

Biết đâu sau khi đọc xong, tôi sẽ lại hiểu thêm một điều gì đó về con người.

Hoặc đơn giản hơn.

Hiểu thêm một chút về chính mình.

Và có lẽ, đến lần xem thứ ba này, tôi cũng có thể khép lại ký ức về bộ phim.

Không phải vì tôi đã hết tiếc.

Mà vì cuối cùng, tôi đã hiểu vì sao mình từng tiếc đến như vậy.

Câu hỏi thường gặp về 5 Centimeters per Second

Cái kết của 5 Centimeters per Second có ý nghĩa gì?

Ở cảnh cuối, hai người lướt qua nhau tại đoạn giao đường ray. Đoàn tàu chạy ngang che khuất cả hai. Khi tàu đi qua, nam chính quay lại nhưng nữ chính đã bước tiếp.

Cách hiểu khiến tôi bình yên nhất: cô ấy không hết yêu, cô ấy chỉ chấp nhận rằng cuộc sống vẫn phải tiếp tục và tình cảm đó đã trở thành một phần của quá khứ. Chi tiết bức thư năm xưa cô viết nhưng không đưa cho thấy cô đã chọn cất tình cảm ấy vào một góc rất sâu từ rất lâu rồi.

Vì sao nam chính không bao giờ gửi tin nhắn cho nữ chính?

Phim không nói thẳng. Tôi chỉ nghĩ được hai lý do: cậu sợ hình ảnh hoàn hảo trong ký ức sẽ vỡ tan khi gặp lại, hoặc cậu sợ lặp lại đúng cảm giác ngày bé — đứng trước người mình yêu mà vẫn không thay đổi được điều gì.

Với tôi, đây mới là nút thắt lớn nhất của phim: không phải khoảng cách, không phải thời gian, mà là sự im lặng.

5 Centimeters per Second có phải phim buồn không?

Buồn, nhưng không phải kiểu buồn bi kịch. Đây là câu chuyện về sự trưởng thành và những lần bỏ lỡ — về việc có những điều chỉ khi đánh mất rồi con người mới hiểu được giá trị của nó.

Phim không kết thúc ở khoảnh khắc đẹp nhất vì cuộc đời cũng không kết thúc ở đó.

Bài hát cuối phim là bài gì?

Ca khúc kết phim là One more time, One more chance của Masayoshi Yamazaki. Nếu phải chọn một bài hát để kể toàn bộ bộ phim này thì không có bài nào phù hợp hơn.

Có nên đọc One More Side sau khi xem phim không?

Nên, nếu bạn muốn nghe thêm một góc nhìn. Tôi mua cuốn này sau lần xem thứ ba, không phải để tìm một lời giải đúng mà chỉ vì tò mò muốn biết nữ chính và nữ phụ đã nghĩ gì.